ĐIẾU NGẢI CỨU: NĂNG LỰC VÀ TÁC HẠI
Bệnh do lạnh gây ra thì phải đuổi khí lạnh đó đi. Đó là nguyên lý chữa bệnh. Làm cho ấm cho nóng để đánh tan khí lạnh có 2 giải pháp: thuốc và hơ ngải cứu. Thuốc có rất nhiều nào là Phụ-tử, Quế, Khương….vv. Nhưng có nhiều bệnh nhân đã được điều trị bằng phương thang (thuốc Bắc, Nam), nhìn toa thuốc thấy rất hợp với lý của bệnh mà bệnh vẫn không khỏi…..kỳ lạ thiệt. Việc này xin để quý Đông Y Sĩ suy xét.
Ở đây tôi chỉ bàn về điếu ngải cứu trong việc hơ nóng để chữa các bệnh
do lạnh gây ra.
Ngải cứu rất quen thuộc với người phương Đông: Ăn, đắp, chườm, uống nước sắc và
đốt nóng áp vào da là các biện pháp thường được dùng để chữa bệnh. Ngải cứu tỏ
ra rất hữu hiệu trong những bệnh do lạnh.
Trong thời gian qua các anh chị em học DC và sử dụng điếu ngải cứu để
chữa bệnh đã gặt hái nhiều thành công, có khi là thần kỳ. Nhưng cũng không ít
lần thất bại mà không hiểu vì sao, mặc dù khi trị thì ngay tức thời BN dễ chịu,
sảng khoái ngay, thậm chí có khi bệnh tăng lên dần….. và các bạn bị rối. Bệnh
nhân biến mất, không kịp tạo cơ hội cho các bạn sửa chữa.
Khởi đầu
Năm 1988, trước khi đi
Ngay khi biết chúng tôi dùng ngải
cứu hơ huyệt trên mặt, hầu hết các cộng tác viên đều phản đối. Phản đối mạnh mẽ
nhất là anh Hình Ích Viễn, Đào Trường Khánh. Vì hai vị này đều là dân Đông-y
lâu năm. Anh Viễn là nghề gia truyền, anh Khánh thì đã biết đã dùng châm cứu 20
năm trước khi gia nhập nhóm DC. Hai vị đưa ra ý kiến: cấm cứu huyệt trên mặt,
việc này có ghi trong các y văn Châm cứu. Lý do mặt là nơi tụ hội Dương khí,
nếu cứu vùng mặt rất dễ gây thoát Dương. Lý này thầy Châu và tôi cũng biết. Ai
đã từng học về Đông y hay châm cứu đều biết. Phần tôi, sau khi chứng kiến vài
ca bệnh được hơ ngải có hiệu quả rõ rệt, tôi tin rằng thầy Châu đang đúng
hướng. Và tôi ủng hộ hết mình…hihi.
Nhưng với anh Viễn, tôi là học trò
về Đông y của anh; với anh Khánh tôi lại là đàn em xa lắc từ tuổi đời đến tuổi
nghề….thuyết phục hai vị này không dễ chút nào. Thầy Châu lại giao nhiệm vụ mà
tôi biết là khá quan trọng để phát triển các kỹ thuật chữa bệnh của môn phái. Nhưng
thoạt đầu lúc ấy tôi không đủ kiến thức và lý luận để thuyết phục các vị. Tôi
đành tự nghiên cứu tiếp trên BN của mình để xác minh giá trị kỹ thuật mới này.
Sau một thời gian ngắn, khi xác định được rồi tôi bèn lân la “cù rũ” các anh chị
em khác nhưng ai cũng lắc đầu vì thấy hai vị kia chưa ủng hộ. Tôi bèn đổi chiến
thuật, tấn công thẳng vào hai vị đầu đàn về Đông y của nhóm.
Trước hết tôi chọn anh Khánh
vì anh dễ tính hơn…..hi hi hi. Tôi lân la qua ca làm việc của anh Khánh (5g-7g
chiều thứ 3-5-7). Ngồi bên cạnh xem, lựa ca nào có vẻ ù lì không chuyển biến,
tôi đề nghị anh cho phép tôi hơ nóng cho BN. Thế là, trước những thành công cụ thể
đó, anh Khánh cũng bắt đầu ủng hộ việc hơ nóng huyệt trên mặt. Và các anh chị
em khác cũng lục tục theo sau. Vì trước đó, các CTV chỉ nghe thầy Châu và tôi
trình bày trong buổi họp chuyên môn mà không chứng kiến trực tiếp chúng tôi làm
ra sao, hiệu quả như thế nào. Chỉ còn anh Viễn là cương quyết không dùng kỹ
thuật mới này. Tôi đành chịu thua anh, sư phụ mà…hi hi.
Khi thầy Châu từ
Diễn
biến
Rốt cuộc, trong kỹ thuật hơ ngải, tôi
có hai vị sư phụ. Mỗi người một kiểu, ai cũng đúng cả và tôi may mắn tiếp thu
được tinh hoa của cả hai vị. Nhưng cái tinh hoa của anh Viễn thì đến năm 1992
tôi mới nhận ra được trên thực tế lâm sàng lần đầu tiên từ một ca viêm đa
xoang.
Năm 1988, khi thầy Châu từ
Sau khi ở Nga về 1992, tôi
nhận một BN nữ viêm đa xoang, đã lâu năm, là thân chủ thường xuyên của Viện
Răng Hàm Mặt TP.HCM,phải súc xoang và uống kháng sinh liên tục từng đợt. Hơ lần
đầu xong BN cảm thấy dễ chịu, phấn khởi. Lần thứ nhì, vừa ngồi xuống cô nói “em
nghe danh thầy chữa viêm xoang rất giỏi, nhưng sao trị xong về nhà, đầu em lại đau
hơn? Hay là bệnh chuyển phải không thầy?”. Hiện tượng này đôi khi cũng có trong
lâm sàng, nên tôi an ủi cô “có lẽ vậy, bình tĩnh đi, sẽ khỏi thôi”. Nhưng tôi
cũng thắc mắc vì đây là lần đầu tiên bị phản tác dụng. Tôi nghĩ rằng có lẽ mình
chưa mạnh tay, thế là tăng liều. Điều trị xong, cô cho biết không giảm đau chút
nào mà có vẻ còn tăng lên. Tôi ngạc nhiên và bắt đầu bối rối. Lần thứ ba cô trở
lại, cô khóc “không biết sao, từ khi chữa ở thầy đầu em ngày càng đau, chắc em
lại phải đi BV thôi, thầy nghĩ sao?”. Tôi đành tuyên bố đầu hàng bệnh của cô và
khuyên cô đi BV như cô tỏ ý. Lòng tôi đầy thắc mắc mà không tìm ra giải đáp.
Một thời gian ngắn sau đó, tôi đọc
được một bài viết về viêm xoang, đề cập đến viêm xoang mủ là một thể đặc biệt
nặng trong viêm xoang. Tôi vỡ lẻ. Thế là tôi hại cô ấy mà không biết, tôi đau
lòng và ân hận lắm (vì cái dốt của mình) nhưng không thể nào khắc phục được sai
lầm của mình vì không liên lạc được với cô. Lại càng buồn hơn khi cô là BN rất
nghiêm túc khi trở lại lần thứ ba để thông báo bệnh trạng và xin ý kiến của
tôi. Hiếm có ai chịu khó trở lại khi không có kết quả như cô. Thế
là tôi còn phải mang ơn cô vì nhờ cô mà tôi biết nghiên cứu của mình còn lỗ
hổng. Và nhờ đó mà lời dặn dò của thầy Viễn mới in sâu trong lòng tôi được cho
đến bây giờ. Vì
thường thì BN biến mất sau vài lần điều trị, có khi chỉ sau lần điều trị đầu
tiên mặc dù được người thân giới thiệu đến tôi.
Sau đó, cuối năm 1992, tôi lại nhận
một ca tương tự. Lần này, tôi không dám hơ nóng nữa mà chỉ dùng dầu để trị.
Thoạt đầu bệnh giảm nhanh, nhưng sau đó bệnh lại dừng và có chiều hướng tăng
lên lại. Nhờ kinh nghiệm và tôn
trọng nguyên tắc chẩn đoán về
hàn nhiệt, tôi khám phá ra rằng cô BN thứ hai này viêm xoang với cả hai thể hàn
và nhiệt. Tôi đổi kỹ thuật, thế là thành công hoàn toàn. Từ đó tôi không bao
giờ dùng ngải cứu trong viêm xoang và không còn bị thất bại ê chề như xưa. Trị
VX như thế nào, bạn đọc hãy tìm đọc trong Blog này nhé.
Chưa hết, thỉnh thoảng tôi lại gặp hiện tượng xấu khi dùng ngải cứu mà không
suy xét cẩn thận. Đó là các hiện tượng; khô người khát nước, mất ngủ, chán ăn,
tăng huyết áp, táo bón, ra mồ hôi nhiều hơn, mệt mỏi bứt rứt, đau nhức hơn,
hiện tượng viêm tăng lên….vv….
Lý giải hiện tượng
Sức nóng là nhiệt năng, làm tan khí
lạnh, làm giãn nở mạch máu giúp máu lưu thông tốt hơn, kích thích thần kinh
hoạt động mạnh hơn giúp các tổ chức do nó điều khiển phát huy tối đa chức năng.
Là nhiệt năng nên tăng sinh lực cho cơ thể bằng cách biến đổi sang các dạng
năng lượng khác (điện năng, hóa năng, từ năng…cần thiết, dĩ nhiên là không quá
liều).Đó là năng lực của ngải cứu.
Sức nóng làm khô vật chất, trong cơ
thể thì còn làm hao huyết-dịch. Đó là mặt trái của ngải cứu.
Vì thế, khi xoang có mủ, ta hơ nóng
sẽ khiến mũ bị khô lại cô đặc hơn khó lòng tan được. Thần kinh lại được kích
hoạt tăng cường nên tăng cảm giác đau. Vì
thế, với các bệnh ở gân càng hơ gân lại càng khô cứng khiến vận động khó khăn
hơn vì gân là tổ chức có nhiều dây thần kinh mà mạch máu lại ít, việc dinh
dưỡng khá khó khăn. Tuy rằng khi mới hơ xong, khớp có vẻ mạnh hơn lên nhờ thần
kinh được kích hoạt, BN có thể có cảm giác dễ chịu hơn ngay lúc đó, nhưng đó
chỉ là cảm giác chớ chưa chắc là có hiệu quả điều trị. Hiệu quả điều trị chỉ
được nhận định đúng sau khi bệnh giảm kèm theo cảm giác dễ chịu.
Vì thế với các dạng u
xơ, u bướu thể cứng càng hơ nó lại càng cứng hơn. Mặc dù, sau vài lần điều trị,
khối u nhỏ đi. Nhưng một khối u bao giờ cũng gây bế tắc quanh nó khiến khối u
to hơn trên hình ảnh siêu âm hay CT, MRI. Khi hơ nóng, các bế tắc xung quanh
được giải tỏa nhưng cục nhân thì không đổi và còn có thể cứng hơn nữa. Vì thế,
mới trị thời gian ngắn, thấy hình ảnh khối u nhỏ lại không có nghĩa là trị được
khối u. Tương đối, hơ ngải thích hợp với các u-nang, nhưng dùng dầu vẫn đạt
hiệu quả mà an toàn hơn, vì nang không chỉ chứa nước thuần túy. Nang chứa huyết
tương gồm nước và các sinh chất khác, nước chỉ là dung môi cho nhiều chất hòa
tan có trong huyết tương. Nước khô đi thì các chất kia cũng cô đặc lại. Vì vậy
mà tôi dùng chữ tương đối.
Kết
luận
Hơ Ngải cứu rất tuyệt vời, rõ ràng
với những trường hợp nhiễm lạnh nặng, không dùng điếu ngải là không xong, nhưng
xin hãy để ý đến mặt trái của kỹ thuật này.
Hà Nội, 5-4-2011.
Nhận xét
Đăng nhận xét